Phần:
Phần:

Nữ Sinh Viên Nợ Tiền Thuê: Lời Đề Nghị Quyến Rũ Không Thể Từ Chối

0 lượt xem
0%
Không khí trong căn hộ chật chội đó ngột ngạt bởi sự tuyệt vọng và thứ gì đó nguyên thủy hơn nhiều. Cô chỉ là một nữ sinh đại học, một sinh viên bị chậm tiền thuê nhà, nhưng ông chủ nhà chẳng màng đến lý do hay lời hứa. Ông ta muốn được trả tiền, và khi thấy cô run rẩy trong bộ đồng phục nhỏ xíu, ông đã đề nghị một phương án rất cụ thể. 'Mày nghĩ chỉ cần cười là thoát được sao?' ông gầm gừ, mắt dán vào đôi môi cô. 'Cho tao thấy mày đáng giá thế nào.' Đó là lúc quả chuối xuất hiện, không phải để ăn mà như một đạo cụ trong màn trình diễn nhục nhã của cô. Cô bóc nó từ từ, ngón tay run rẩy, trước khi ngậm trái cây vào miệng trong một sự bắt chước tục tĩu khiến ý đồ của ông ta không còn nghi ngờ gì. Mỗi cái gật đầu, mỗi tiếng hút rùn rụt, đều là lời cầu xin thương hại thầm lặng, nhưng nó chỉ như thêm dầu vào lửa cho cơn thèm khát của hắn. Ông ta kéo quần xuống không một lời, con cặc bật ra, cứng và thiếu kiên nhẫn. 'Giờ đến đồ thật này,' hắn ra lệnh, đẩy quả chuối sang một bên. 'Và đừng có dám dừng lại.' Cô vâng lời, vì cô còn lựa chọn nào khác? Quỳ gối, với vị trái cây còn trên lưỡi, cô đưa nó vào miệng. Đó là một bài học tàn bạo về kinh tế—món nợ được trả bằng thịt và sự khuất phục. Má cô hóp lại khi cô mút, nước mắt hòa với nước bọt và tinh dịch, trong khi tay hắn nắm chặt tóc cô, kiểm soát nhịp độ, ép cô sâu hơn. Những âm thanh thật bẩn thỉu: tiếng ướt át, tiếng nghẹn, tiếng rên gằn đầy hài lòng của hắn, tiếng kẽo kẹt của sàn nhà khi hắn đẩy vào cổ họng cô. 'Đúng rồi, kiếm tiền mà sống đi,' hắn chế nhạo, hông đẩy nhanh hơn. Cô có thể cảm thấy nó phồng lên, mối đe dọa của sự giải phóng đang tích tụ, và cô biết mình phải nhận hết, từng giọt cuối cùng, nếu muốn tránh bị đuổi ra đường. Đó là một sự cám dỗ bằng cặc mà cô không thể cưỡng lại, không phải vì cô khao khát nó, mà vì sự sinh tồn đòi hỏi. Cuối cùng, đó là một giao dịch được đóng dấu bằng tiếng rên và một miệng đầy tinh. Hắn rút ra, tô vẽ mặt cô bằng chất của mình, và cô vẫn quỳ đó, thở hổn hển và bị sử dụng. 'Coi như chúng ta hòa... tạm thời,' hắn nói, kéo quần lên trong khi cô lau miệng bằng mu bàn tay. Quả chuối nằm bị lãng quên trên sàn, một biểu tượng cho sự sỉ nhục của cô. Cô chỉ là một nữ sinh nợ tiền thuê nhà, nhưng giờ cô đã thành thứ khác—một cô gái biết giá của mái nhà che đầu được đo bằng sự xấu hổ và niềm kiêu hãnh bị nuốt chửng. Căn phòng bốc mùi tình dục và mồ hôi, một minh chứng cho thỏa thuận cứng rắn cô đã thực hiện, và khi hắn bước ra, cô bị bỏ lại một mình để tự hỏi khi nào khoản thanh toán tiếp theo sẽ đến hạn.
5 ngày trước
Thể loại: AV Trung Quốc

Video Tương Tự

Để lại bình luận

Email của bạn sẽ không được công bố. Các trường bắt buộc: *